Câu chuyện về một bác tài

Trên đường đi taxi ra Sân bay, sau một vài câu chuyện:

Tài xế: Em khát nước không, anh mời em uống nước (Vừa nói vừa đưa chai nước về phía mình)

Ngọc: Cảm ơn anh, em không khát anh ạ. Với cả chai này anh chuẩn bị cho đi đường, em lấy uống lát anh khát lấy gì uống.

Tài xế: À không, anh lúc nào cũng chuẩn bị dư cho cả khách mà.

Ngọc: Anh hào phóng thế, còn chuẩn bị cho khách nữa?

Tài xế: Trời nóng bức như thế này, anh cứ thủ sẵn mấy chai, khách khát anh mời khách.

Ngọc: Thế cũng tốn kém anh nhỉ, công ty có cho khoản này đâu anh?

13509139_1410618632287251_7939480681031739041_nTài xế: Có đáng gì đâu em.

Ngọc: Nhưng sao anh làm thế, em có thấy các xe khác như vậy đâu?

Tài xế: Nếu anh là khách hàng, anh cũng thích được phục vụ như vậy, nên anh làm thôi. Mà em biết không?

Ngọc: Sao cơ anh.

Tài xế: Tốn mấy nghìn thôi nhưng nhiều khi khách hàng quý, đi đâu họ gọi trực tiếp anh, qua tổng đài những cuốc ngon nhiều khi không đến lượt mình

Ngọc: Ồ, Thế hay quá.

Tài xế: Có khách còn cho số của anh cho người thân hay bạn bè để họ gọi nữa. Có khách uống nước rồi mình nói chuyện vui vui lúc thanh toán họ Tip nữa.

Ngọc: Thích thế anh, em cũng lưu số anh rồi nhé. Em không uống nhưng cho em mượn chai nước em chụp ảnh cái 😀

Tài xế: Uh em, đi đâu gọi anh nhé. Mà em biết chỗ nào học thêm Tiếng Anh không, chỗ mà cho người đi làm ấy, chứ học với mấy bạn sinh viên trẻ trẻ anh không thích.
……..
…………
Bị thích tư duy dịch vụ khách hàng và sự ham học hỏi của bác tài.

Đàm Thế Ngọc

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s